Bàn luận : Con người

3.2 T́nh yêu

Động vật cũng biết thương con, ấy chỉ là bản năng sinh tồn tự nhiên, khi con nó lớn lên, mẹ con chẳng c̣n biết đến nhau nữa. Trong loài người, t́nh yêu bắt đầu bằng sự yêu thiên nhiên, yêu đời, tiến đến mối t́nh giữa đôi trai gái, vợ chồng,  sau đó là ḷng thương con cái. T́nh yêu c̣n được lưu truyền tới đời cháu, chắt, rồi mở rộng qua anh em, cô, d́, bác, chú tới hàng xóm láng giềng, đồng hương và cả những người bên kia đại dương. Chỉ cần bật Ti-vi lên, thấy những người nghèo khó ở châu Phi là ḿnh đă động ḷng thương xót. Chợt mắt phát hiện một em nhỏ lững chững qua đường xa lộ là có người đă quên ḿnh lao tới để cứu v.v... Chẳng có ǵ quư hơn là được yêu và được chia sẻ t́nh yêu.

             Ca dao Việt nam có câu:

            “Mũi em mười tám gánh lông,

            Chồng yêu chồng bảo: "Râu rồng Trời cho"

            Đêm nằm em gáy o o

            Chồng yêu chồng bảo:"Gáy cho vui nhà"

            Câu chuyện sự tích trầu cau cũng là một ví dụ về t́nh yêu đặc biệt trong ṿng loài người. T́nh yêu là một động lực mạnh mẽ nhất trong cuộc sống. V́  t́nh yêu mà con người khả năng làm những việc siêu thường. Bởi t́nh yêu mà một thanh niên khỏe mạnh cưới một thiếu nữ sắp chết v́  ung thư (Phim Love story). Bởi t́nh yêu  mà một cô gái cưới một anh chàng thấp hơn ḿnh  hai cái đầu. Bởi t́nh yêu mà cha mẹ từ chối không từ bỏ đứa con dị dạng, nhưng nuôi nấng nó cho đến ngày cuối cùng. T́nh yêu c̣n đem lại sự tha thứ, khoan hồng đối với kẻ thù. Bởi t́nh yêu mà các giáo sĩ phương tây rời bỏ quê hương và sự giàu có ở Bắc Mỹ, đi đến Việt nam để sống với người cùi người hủi, chăm sóc họ và chia sẻ sự nhân từ của Đấng Chí Cao. T́nh yêu là một trong những đặc tính mà con người thừa hưởng từ Đức Chúa Trời khi Ngài tạo dựng chúng ta theo h́nh ảnh của Ngài. Kinh thánh mô tả t́nh yêu thực hữu như sau:

            "Dù tôi nói được các ngôn ngữ của loài người và thiên sứ nhưng không có t́nh yêu tôi cũng chỉ khua chiêng gơ trống ồn ào. Dù tôi có tài giảng thuyết hùng hồn, hiểu biết mọi điều sâu nhiệm, hay quán thông mọi ngành tri thức, dù tôi có đức tin di chuyển đồi núi, nhưng thiếu t́nh yêu tôi vẫn là con người vô dụng. Dù tôi dâng hiến tất cả tài sản để nuôi người nghèo khổ hay xả thân trên dàn hỏa thiêu, nhưng không có t́nh yêu thúc đẩy th́ hi sinh đến đâu cũng vô dụng.

            T́nh yêu hay nhẫn nạn, nhân từ, t́nh yêu chẳng khoe ḿnh hay kiêu căng. T́nh yêu không khiếm nhă, không vị kỷ, không nhạy giận, không vui mừng về việc bất công nhưng hân hoan trong sự thật. T́nh yêu khoan dung tất cả, hi vọng tất cả. T́nh yêu trường tồn bất diệt. Các lời giảng thuyết sẻ dứt, tài nói ngoại ngũ sẽ ngưng và thi thức con người sẽ lỗi thời. V́ tri thức chúng ta c̣n thuyết sót, tài giảng thuyết cũng bất toàn. Nhưng khi sự Toàn Vẹn xuất hiện, mọi điều bất toàn sẽ bị đào thải. Khi tôi c̣n thơ dại, tôi nói như trẻ  con, suy nghĩ như trẻ con, lập luận như trẻ con. Đến tuổi trưởng thành, tôi cũng chấm dứt mọi chuyện trẻ con. Ngày nay ta thấy  sự vật phản chiếu.qua một tấm gương mờ. Đến ngày ấy ta sẽ thấy rơ ràng tận mắt. Ngày nay tôi chỉ biết một phần, ngày ấy, tôi sẽ biết tường tận như Chúa biết tôi. Vây chỉ có ba điều tồn tại, Đức tin, Hi vọng và T́nh yêu, nhưng T́nh yêu vĩ đại  hơn cả" (sách Cô-rin-tô thư nhất, chương 13)

            Khi có người hỏi " trong các điều răn, điều nào quan trọng hơn cả", Chúa Giê su trả lời: "Đức Chúa Trời chúng ta là Chân Thần Duy Nhất.  Phải yêu (kính) Đức Chúa Trời với hết cả tấm ḷng, linh hồn, trí óc và năng lực. Phải yêu thương người đồng loại như chính bản thân ḿnh" Mác 12: 29.

            Con người hơn con vật bởi trí tuệ. quyền lựa chọn, ngôn ngữ, lương tâm, tín ngưỡng, cuộc sống đời đời và t́nh yêu, nhưng t́nh yêu là điều lớn nhất mà chúng ta thừa hưởng từ Đấng Sáng Tạo. Kinh thánh cho biết, Đức Chúa Trời là t́nh yêu và t́nh yêu tuyệt hảo xóa bỏ mọi sự sợ hăi. Vậy xin chúng ta đừng khiếp sợ Đức Chúa Trời, nhưng mạnh dạn đến với Ngài

3.5. Lương Tâm

Con ngựi hơn con vật ở chỗ có lương tâm. Chúng ta hăy h́nh dung một nhà khoa học tài ba nhưng không có lương tâm, ông sẽ là điều bất hạnh đối với nhân loại biết chừng nào. Với lư trí sắt đá không khuất phục trước một khó khăn nào, cộng với kiến thức khoa học thâm uy, kỹ nghệ tối tân, khả năng truyền đạt, cộng tác với những người đồng sự và cuối cùng với nguồn tài trợ vô tận của chính phủ, những phát minh của ông sẽ dẫn đến việc chế tạo ra bom nguyên tử hay vũ khí hóa học, vũ khí vi trùng tàn sát hành triệu người. Mai kia, khi có thể bay ra ngoài khí quyển, con người sẽ đem chiến tranh đến các v́ sao xa xôi. Chẳng ngạc nhiên ǵ khi chúng ta xem các bộ phim khoa học viễn tưởng, phim nào cũng mô tả các chiến binh của Trái Đất dùng tia la-ze (laser) bắn các hành tinh nổ tung ra từng mảnh. Nổ càng to th́ người xem càng sướng. Rồi cuối cùng, nếu kỹ nghệ cho phép, con người sẽ tiến đến chuyện bắn Đức Chúa Trời là Chủ Nhân của vũ trụ.

            Ngay bây giờ, xin chúng ta thử tưởng tượng ḿnh đang sống trong một xă hội không có lương tâm: Mạnh ai nấy sống, kẻ mạnh chèn ép kẻ yếu cho đến khi có kẻ khác mạnh hơn chiếm chỗ. Làm ác không bị trừng phạt, làm thiện không có sự khen thưởng. Sống chỉ biết đến ngày hôm nay, hậu quả phải gánh chịu trong tương lai không cần biết đến. Trong những trường hợp cực đoan, người mà lương tâm đă bị khô héo có thể sát hại hàng chục người mà không gớm tay, hay chồng bỏ vợ để theo đuổi những cô gái trẻ đẹp hơn, hay vợ cho chồng ăn thuốc chuột v́ t́nh nhân, cha mẹ bán con cái lấy tiền uống rượu, đánh bạc v.v...

            Khác với loài vật, con người có khả năng gây tội lỗi. Đó là hậu quả của sự không vâng lời Đức Chúa Trời của tổ tiên chúng ta. Chính v́ vậy mà Ngài ban cho chúng ta lương tâm, tức là khả năng biết đâu là phải đâu là trái, tốt và xấu, biết hành động không theo bản năng nhưng theo luật pháp v.v... Khi được sống trong một xă hội hoà thuận, gia đ́nh âm ấp chúng ta cần phải cảm ơn Đấng Sáng Tạo đă đặt để một “ông cảnh sát, hay một vị thẩm phán vô h́nh” trong lương tâm mỗi chúng ta.            

            Trong lương tâm c̣n có phần linh tính, một chức năng đặc biệt cho phép con người cảm thấy trước được các việc sắp xảy ra, Đức Chúa Trời cũng sử dụng lương tâm để cảnh cáo, để tiên tri hoặc giao thông với con người qua niềm tin và tín ngưỡng.

Sáng tạo, lư trí, ngôn ngữ | T́nh yêu, lương tâm,  | Tín ngưỡng | Sống đời đời | Ba câu hỏi | Chương tiếp