Bàn luận: Giải mă Kinh Thánh


 

     
 

 

Gia phả tổ tiên

trong Sáng Thế Kư.

 

Thoạt nh́n, chúng ta cảm thấy gia phả trong Kinh Thánh là phần không có ǵ đặc sắc đáng đọc. Tuy nhiên, bạn sẽ thay đổi quan điểm sau khi đọc bài viết sau đây. Trong sách Sáng Thế kư, chương 5 liệt kê danh sách tổ tiên loài người qua 10 thế hệ, từ con người đầu tiên là A-đam do Chúa tạo dựng trên thế gian cho đến ông Nô-ê, người cuối cùng trước khi nạn Hồng thủy xảy ra tiêu diệt cả xă hội nguyên thủy, trừ 8 người trong gia đ́nh ông. Từ họ phát triển nên xă hội hiện đại và các dân tộc ngày hôm nay.

 

Gia phả này cho chúng ta biết được thời gian từ khi Ađam thở hơi thở đầu tiên cho đến khi Nô-ê ra đời  là 1056 năm và nhắm mắt là 2006 năm. Trong các phần sau của Kinh Thánh, chúng ta được biết cha tổ của dân tộc Do-thái là Áp-ra-ham sinh năm 1950 kể từ Ađam, chỉ khoảng 300 sau nạn Hồng thủy và 290 năm trước khi Gia-cốp đến Ai-cập. Người Do-thái làm nô lệ ở Ai cập 430 năm, cho đến khi Mô-sê đưa họ về đất hứa là xứ Pa-le-stin ngày nay. Lịch dân tộc Do Thái cho biết Mô-sê sinh năm 2368, chết 2488 kể từ khởi đầu. Ông bắt đầu lănh đạo dân tộc lúc 80 tuổi tức năm 2448, cách đây 3319 năm (tính đến năm 2007, tương đương với năm 5767 của người Do-thái). Vậy, gia phả cho chúng ta biết được thời gian tương đối chính xác về lịch sử nhân loại.

 

Tên danh của người Do-thái không có ư nghĩa ǵ đối với người việt chúng ta ngày nay. V́ tương tự: làm sao người nước ngoài có thể hiểu rằng, hầu hết tên Việt nam đều chứa đựng hàm ư của người đặt tên? Ví dụ cha mong muốn con trai vững chắc như núi th́ đặt tên trẻ là Sơn; khi mẹ cầu mong con gái trắng trẻo xinh xắn th́ gọi nó là Tuyết. Có người đặt tên các con ḿnh theo hệ thống, ví dụ như có ông cán bộ hàng xóm của tôi đặt tên các con ḿnh là “Quân, Đội, Nhân, Dân”. Cũng như vậy, Tên danh của người Do thái mang ư nghĩa và nguyện vọng của người đặt tên. Xin mời các bạn thử đào sâu nghiên cứu tên danh của mười vị tổ tiên của loài người từ Ađam tới Nô-ê trong gia phả chương 5, sách Sáng Thế Kư xem có điều ǵ xảy ra.

 

Ađam có nghĩa là “người”, (man)

Sết có nghĩa là “khiến, áp đặt”  (appointed).

Ê-nót (Enosh) có nghĩa là “loài người” / "phàm nhân" (mortal)

Ke-nan có nghĩa là “buồn phiền, đau đớn, ca thán, bi ai”, (sorrow, dirge, elegy) mô tả tâm trạng cha mẹ sinh con trong thời loạn lạc tai ương.

Ma-ha-la-le, thực ra là Ma-ha-la-en có nghĩa là Chúa Ân huệ, phước hạnh (Mahala = ân huệ, phước hạnh, đáng ngợi khen, Ên=Chúa)

Gia-rệt có nghĩa là “sẽ giáng trần, hiện ra” (, shall come down, Appear).

Hê-nốch (Enoch). Ở đây có nghĩa là giảng dạy, dạy dỗ.

Mê-tu-sê-la có nghĩa là sự chết sẽ đem lại: Me-tu (muth = death) sự chết, se-la (shalah = shall bring) sẽ đem lại.

Lê-mếch, (lament) có nghĩa là những kẻ tuyệt vọng

Nô-ê có nghĩa là sự yên nghỉ, niềm an ủi.

 

Bây giờ thử sắp xếp các tên trên theo thứ tự cha con: A-đam, Sết, Ê-nót, Ke-nan, Ma-ha-la-en, Gia-rệt, Hê-nốch, Mê-tu-sê-la, Lê-mếch, Nô-ê, chúng ta sẽ có một đoạn văn như sau “(Bởi tội lỗi), người khiến người chịu tai ương, buồn phiền, bệnh tật, chết chóc, đau đớn, bi-ai. (Tuy nhiên,) Chúa ân huệ phước hạnh sẽ giáng trần, dạy dỗ (cho loài người). Sự chết (của Ngài) sẽ đem lại cho (nhân loại) tuyệt vọng niềm an ủi và yên nghỉ.” Những chữ trong ngoặc đơn được thêm vô cho rơ nghĩa.

 

Bạn đang thấy ư nghĩa quan trọng của đạo Chúa được mă hóa trong gia phả của tổ tiên loài người, chương trong Kinh Thánh mà ít người để ư nhất. Điều này minh họa mọi chữ mọi câu trong Kinh Thánh đều có mục đích và dụng ư, không thể xem nhẹ bỏ qua. Chúng ta có được mặc khải nếu chăm chỉ t́m ṭi với thái độ khiêm nhường, khao khát Lời Chúa. Nhiều người không có tŕnh độ thâm uyên về ngôn ngữ của Kinh Thánh là tiếng Hê-bơ-rơ, hay Hi-lạp, xin hăy chịu khó đến nhà thờ nghe các mục sư, giáo sư mở khóa, phân tích.

 

Đức Chúa Trời Tạo dựng con người, đặt để họ làm chủ thế gian này với sự chúc phước trên thiên nhiên và cuộc sống. Tuy nhiên v́ phạm tội, tổ tiên chúng ta bị Chúa rủa xả, con người phải làm lụng vất vả để kiếm ăn, sinh đẻ con cái trong sự đau đới, bị bệnh tật, đói khát, chiến trận và chết chóc thống trị. Trong các tên danh của 10 vị kia, có 3 vị mang tên rất tiêu cực như Ê-nót, Kenan và Lê-mếch minh họa cho t́nh trạng thảm họa của con người. Có dịp nghe bài hát do Khánh ly thực hiện, trong đó câu “hỡi ôi thân phận làm người...” được lặp đi lặp lại, các bạn sẽ đồng cảm với tâm t́nh của phụ huynh 3 vị trên khi đặt tên con ḿnh với ư nghĩa: tai ương, bệnh tật, chết chóc, buồn phiền, đau đớn, bi-ai. Tuy nhiên Đức Chúa Trời không hề bỏ rơi con người, mà hứa sẽ ban cho chúng ta một vị Cứu tinh theo đúng thời hạn. Khi cảm hứng cho phụ huynh đặt tên cho mười vị tiền bối của loài người, Chúa ban cho chúng ta một sứ điệp: “Một Đấng Ân huệ, Phước Hạnh, Đáng Ngợi Khen sẽ giáng trần, dạy dỗ loài người và sự chết của Ngài sẽ đêm lại cho chúng ta sự yên nghĩ và ủi an”. Điều này ứng nghiệm trong Chúa Giê-su.

 

Theo ư của các “phê-b́nh-gia”, đến thời Nô-ê có cả triệu người trên dương thế, chọn tên người này người kia th́ cũng ghép được các câu tùy ư. Sự thực Kinh thánh không chọn tên người này người kia, nhưng liệt kê chính xác tên của những người con trưởng trong từng thế hệ, không bỏ rơi thế hệ và cá nhân nào. Nhóm “phê-b́nh-gia” thứ hai nói rằng tên của những người trên được xếp đặt sẵn, như ông cán bộ đặt tên “Quân, Đội, Nhân, Dân” cho 4 đứa con ḿnh. Nếu vậy, trong trường hợp sinh con gái, không thể đặt tên mà xă hội chỉ chấp nhận cho con trai, hoặc chẳng may mới sinh đứa thứ ba rồi th́ vợ ngừng đẻ, ông sẽ tắc tị với ba đứa Quân, Đội, Nhân khiến cho hàng xóm vui cười. Vâng, chuyện ông ấy sắp đặt tên con ḿnh xảy ra trong một thế hệ, trong giai đoạn sinh sản 20 chục năm có thể xảy ra, tuy cũng không trôi chảy chắc chắn. C̣n từ ông A-đam tới Nô-ê là 10 thế hệ  trong ṿng 1556 năm, làm sao sắp xếp tŕnh tự mà tránh khỏi chuyện “trật đường ray”? Sự sắp xếp này chỉ có được bởi chương tŕnh kỳ diệu của Đức Chúa Trời. Nhóm “phê-b́nh-gia” thứ ba lư luận, rằng các nhà sao chép Kinh thánh, sắp xếp tên họ theo trật tự và nội dung của đạo. Vậy, lấy lư do nào mà những người lănh đạo Do-Thái giáo cho phép con người sắp đặt Lời Chúa theo ư riêng ḿnh, chưa kể ư ấy minh họa niềm tin cơ đốc mà người Do-thái coi thường, thù ghét. Họ đâu coi Chúa Giê-su là Chúa Ân huệ, Phước Hạnh, Đáng Ngợi Khen, đâu chấp nhận chuyện Đức Chúa Trời chịu chết trên cây thập tự để cứu chuộc bất cứ ai, kể cả dân ngoại bang mà họ khinh như chó... Người Do-thái không tin vào Tân ước, nhưng mật mă về danh tên trong gia-phải khởi đầu Cựu Ước lại hoàn toàn phù hợp với sự dạy dỗ trong Tân Ước, trong sách Tít:

 2:11 Vả, ân điển Đức Chúa Trời hay cứu mọi người, đă được bày tỏ ra rồi. 2:12 Ân ấy dạy chúng ta chừa bỏ sự không tin kính và t́nh dục thế gian, phải sống ở đời nầy theo tiết độ, công b́nh, nhân đức, 2:13 đang chờ đợi sự trông cậy Hạnh Phước của chúng ta, và sự hiện ra của sự vinh hiển Đức Chúa Trời vĩ đại và Cứu Chúa chúng ta, là Đức Chúa Jêsus Christ, 2:14 là Đấng liều ḿnh v́ chúng ta, để chuộc chúng ta khỏi mọi tội và làm cho sạch, đặng lấy chúng ta làm một dân thuộc riêng về Ngài, là dân có ḷng sốt sắng về các việc lành. (Những đoạn có gạch chân nhấn mạnh ư nghĩa của các danh có trong gia phả ở trên.)

Các “phê-b́nh-gia” luôn luôn có những lư sự, nhưng nhiều đọc giả đă t́m thấy đây là điều kỳ diệu minh họa sự cảm ứng tuyệt vời của Đức Chúa Trời, không những cho các tiên tri mà Ngài mượn tay để viết Kinh thánh, nhưng cả những phụ huynh tiền bối của loài người, khi họ đặt tên cho con ḿnh. 

 

“Thân phận người: Sinh, Bệnh, Lăo,Tử

Phật Thích Ca xác nhận chẳng sai,

Ơn Huệ Chúa, đúng thời Giáng thế,

dạy muôn dân đường sống an bài.

 

Dẫu thế gian cố t́nh hại Chúa,

Ngài hy sinh nhằm cứu tội nhân,

đem hy vọng cho người tuyệt vọng,

cho kẻ hèn - an nghỉ thanh b́nh”

 

Bạn có thể quên tên những tổ tiên loài người được ghi lại trong gia phả, nhưng ư nghĩa của những danh họ ấy sẽ giúp bạn tin cậy Kinh thánh và yêu mến đạo Chúa hơn.

 

Nguyễn Ngọc Lan.

Tham khảo http://www.allabouttruth.org/bible-codes.htm