Bàn luận: Những sinh vật kỳ diệu


 

 

 

 

 

       
  Con Lươn Điện

Con thằn lằn

 

 

Con Lươn Điện.

 

Lươn điện là một sinh vật nh́n qua hết sức tầm thường xấu xí. Tuy gọi là lươn, nhưng thực sụ là một loài cá sống ở vùng Nam Mỹ, trung b́nh dài khoảng 1m nhưng có thể đạt tới 2.5 -3 m, nặng 20 kư. Chúng hô hấp không bằng cách lọc không khí trong nước, cứ 10 phút một lần phải nổi lên mặt nước, đớp một lượng không khí rồi lặn xuống. Chúng có mắt rất nhỏ và phần thính giác được liên hệ với bong bóng để trợ giúp tật mù ḷa nghễng ngăng.

Phải chăng con vật cổ lỗ sĩ này chưa được "tiến hóa", hoặc đang trên đường "diệt vong"?

Sinh vật này là nỗi khiếp sợ cho các ngư dân và cũng là niềm kinh ngạc cho các nhà khoa học. Lư do là chúng có khả năng phát điện kỳ lạ và sử dụng điện một cách thông minh. Lượng điện phát ra không phải một phần triệu volt như trong hệ thống thần kinh con người, nhưng đến 5-6 trăm Vôn với cường độ 1 Ampe, tức đủ năng lượng làm sáng 5 bóng đèn 100 Wat. Khi cần, chúng có thể sản xuất dung lượng mới trong ṿng tích tắc và bắn ra liên tục trong ṿng 1 giờ mà không có giấu hiệu mệt mỏi.Chúng có thể điều khiển hiệu thế từ và cường độ ḍng diện tùy theo khoảng cách, độ lớn của mục tiêu và mục đích việc sử dụng vũ khí này. Lươn điện c̣n tĩch lũy 8 tiếng đồng ḥ sau khi chất, khí nhiều người thiệt mang khi sờ vào chúng.

Làm cách nào con lươn điện phát điện và sử dụng điện? Làm sao khi phát điện, chúng giết các con vật khác mà bản thân không  bị tổn thương?

Một phần năm cơ thể con lươn điện là các phủ tạng như cá b́nh thường, c̣n bốn phần năm là khối lượng của các "b́nh điện" (Ắc-qui). Các b́nh điện được sắp xếp trong 2 phần: Một phần sản xuất, tích trữ và sử dụng hiệu thế thấp, chủ yếu trong việc thăm ḍ và phân tích thông tin về môi trường và các hoạt động xung quanh; C̣n phần thứ hai dùng hiệu thế và cường độ lớn để săn mồi và tự vệ. Mỗi một con lươn điện có tới 200 ngàn b́nh điện nhỏ, mỗi b́nh phát ra vài milivôn, nhưng khi nối kế tiếp sẽ tạo hiệu thế hàng trăm vôn, hoặc nối song song tạo cường độ mạnh sát sinh. Mỗi một "b́nh điện" được nối với bộ năo qua hệ thống dây thần kinh phức tạp. Bộ năo con lươn phân tích mục đích nhu cầu phóng điện, tính toán tỷ số hiệu thế, cường độ và điều khiển các b́nh điện được "đóng cầu dao" theo mạng nối tiếp hay mạng song song... . Các b́nh điện phải nhận được mệnh lệnh cùng một lúc để có thể phát điện nhất thời, v́ vậy dây thần kinh nối b́nh điện ở gần bộ năo phải dài hơn hoặc nhỏ hơn so với dây nối b́nh diện ở xa bộ năo, hoặc mệnh lệnh tới các b́nh điện ở gần phải được phát đi chậm hơn mệnh lệnh đối cho các b́nh điện ở xa.. Tất cả quá tŕnh phức tạp này chỉ xảy ra trong phần ngàn tích tắc thời gian.

Con lươn điện luôn phát ra các sóng điện nhỏ để thăm ḍ và phân tích môi trường xung quanh. Chính v́ vậy mà chúng không cần mắt. Ở trên da của chúng có rất nhiều tế bào cảm ứng tinh vi để tiếp nhận sự thay đổi điện trường khi có sinh vật khác tới gần. Để không quấy động điện trường v́ vận động vây và đuội của bản thân như những con cá khác, con lươn điện di chuyển bằng hàng vây nhỏ trên lưng, dưới bụng như băng lụa. Da của con lươn điện c̣n có tác dụng cách điện để nó không bị "gậy ông đập lưng ông". Nếu bị xước da, chúng sẽ là nạn nhân đầu tiên của chính ḿnh. Tuy nhiên c̣n có những yếu tố khác khiến chúng dùng điện một các an toàn, lấy ví dụ trong khi điện chúng phát ra khiến sinh vật khác không "giăy dụa" cũng "sửng sốt", c̣n trứng và các con lươn con của nó chẳng "bị nổ tung hay cháy năo."

Theo giả thiết, con lươn điện được tiến hóa từ con lươn b́nh thường: Ở một thời điểm nào đó, có tế bào tự nhiên phát sinh ra điện, nhờ vậy, con lươn dị ngộ này có khả năng tồn tại cao hơn. Từ đó có loài lươn điện. Nếu vậy, có người sẽ hỏi, từ khi đột biến xuất hiện tế bào phát điện đến thời điểm có một nhóm nhiều tế bào phát điện kết hợp mới nhau thành một b́nh điện, rồi từ một b́nh điện tiến lên 200 ngàn b́nh điện cần có bao nhiêu thời gian. Khi có b́nh điện mà chưa có hệ thần kinh điều khiển quá tŕnh xản xuất, tích trũ và sử dụng điện, th́ con lươn này mang hệ b́nh điện kích thước tới 4/5 khối lượng cơ thể để làm ǵ trong suốt thời gian dài như vậy. Nếu có hệ thống phát điện, hệ thống thần kinh điều khiểu trưởng thành, mà da của loài này chưa có tính chất bảo vệ th́ chúng làm sao sống nổi lúc "vung gươm" trước kẻ thù" hoặc hoặc khi "âu yếm" với bạn t́nh. Điều đáng ngạc nhiên là không chỉ có lươn diện duy nhất biết dùng điện để phân tích môi trường, săn mồi và bảo vệ, nhưng cả một số loài khác như cá trê điện, cá đuối điện hoàn toàn không liên hệ họ hàng với nhau cũng có khả năng tương tự. Chúng sống rải rác các nơi trên thế giới.Nếu xếp các sinh vật có khả năng phát điện vào trong một gia đ́nh ḍng họ, chúng lại cọc cạch trong sự khác nhau của các chi thể khác và lối sống, ví dụ lươn điện là loài cá nước ngọt và có xương cứng, có vảy, c̣n cá đuối điện sống ngoài biển, xương sụn, và không vảy. Một con th́ dài như rắn, c̣n con kia th́ vuông như cái diều.....

Càng đi sâu nghiên cứu sinh học, chúng ta càng thấy cấu tạo thể thể và cuộc sống cái loài vật quá tinh vi và kỳ diệu và ấy không thể là hậu của của quá tŕnh tiến hóa sự tiến hóa một các t́nh cờ . Sự tinh xảo và  hợp lư của tạo hóa chỉ cho chúng ta thấy bàn tay và trí tuệ của Đấng tạo ra chúng.

Nguyễn Ngọc Lan

Theo từ điển Wikipedia: http://en.wikipedia.org/wiki/Electric_eel

Moody video http://www.archive.org/details/electric_eel

http://www.chm.bris.ac.uk/webprojects2001/riis/electriceels.htm

 

 

 

Con Lươn Điện

Con thằn lằn

 
 

Con thằn lằn.

 

Khi quan sát xung quanh cuộc sống, bạn sẽ thấy có nhiều điều thú vị trong thế giới sinh vật. Ví dụ con thằn lằn ḅ trên tường, không những ḅ trên tường mà c̣n ḅ trên trần nhà mà không bị rớt xuống. Bạn đă bao giờ bắt nó và thấy nó bám chặt vào mặt tường cách nào không? Hay thử kéo nó trên làn da của ḿnh và thấy bàn chân nó “rám” đến mức độ nào? Ngày xưa các nhà khoa học giải thích bàn chân con thằn lằn có những cái “chén chân không”, giống như công cụ người ta dùng để khiêng những tấm kiếng, hay làm “cạo gió, hút hơi” trên lưng người bệnh. Nhưng “chén chân không” đó trở nên vô dụng nếu mặt bằng không “nhẵn bóng như gương”, càng tệ hơn là trần nhà, tường vôi, vỏ cây. Thực ra bàn chân con thằn lằn có rất nhiều sợi lông mịn, mỗi sợi lông mịn lại c̣n được chia ra thành hàng trăm sợi lông tơ nhỏ li ti đường kính 50 - 200 na-no mi-li-met, giống như một vật liệu nhân tạo mới gọi là microfibre (v́ tôi chưa biết tên hiệu chính thức trong tiếng việt như thế nào, xin tạm gọi "vải dệt từ sợi lông tơ" vậy). Vật liệu này dùng để lau đồ dùng, lau đến đâu sạch và khô đến đó, hoặc để may quần áo cho lính và vận động viên, giúp họ thoát mồ hôi một cách hiệu quả. Nh́n qua thấy vật liệu rất mịn mà, nhưng đụng vô, nó dính bám một cách kỳ lạ. Chính xác hơn sợi lông tơ có tính hút rất đặc biệt, theo nguyên lư Van-der-Waals về sức hút giữa các phân tử. Cho nên bao nhiêu bụi bặm, nước, mồ hôi, dầu mỡ dù nhỏ li ti đến đâu cũng theo mảnh vải này mà đi hết. Ở bàn chân con thằn lằn, mỗi một sợi lông tơ đều dính tới cấu trúc phân tử trong từng lỗ hổng của vật liệu. Chính v́ vậy mà bàn chân con thằn lằn có thể bám chặt vào bất cứ mặt sần xùi hay phẳng lỳ nào. Sức chịu đựng của từng sợi lông tơ đủ mạnh có thể  treo trọng lượng của con kiến. Khi nếu tất cả các sợi lông mịn ở bàn chân nó đều được sử dụng, một người lớn nặng 140 kg có thể treo lơ lửng trên tràn nhà.  Điều thắc mắc là khi dùng sức người kéo con thần lằn ra khỏi bức tường, vất vả lắm mới kéo nó ra được; c̣n bản thân nó, nó có thể tự nhấc chân lên và chạy thiệt nhanh tùy ư? Điều này xảy ra khi con thằn lằn điểu chỉnh số lượng lông mịn, lông tơ tiếp xúc với mặt bằng  và thay đổi góc độ tương đối của chúng, như vậy làm giảm lực hấp dẫn Van-der-Waals kể trên. Quá tŕnh tự động hóa ti xảo tuyệt vời này xảy ra trong phần ngàn tích tắc, trong bộ năo nhỏ bằng hạt gạo của con thú vô dụng sống bằng ruồi bọ kể trên. (Đọc thêm www.en.wikipedia.org/wiki/gecko)

Không những bàn chân nó kỳ diệu như vậy mà c̣n cả cái đuôi của nó. Đuôi con ngựa sinh ra để đuổi ruồi, c̣n đuôi con thằn lằn sinh ra để làm ǵ? Bạn thấy khi nó ḅ, đuôi quật qua bên này, văng qua bên kia thật là vướng. Nhiều khi thấy con thằn lằn không đuôi c̣n chạy nhanh hơn con có đuôi. Có thực sự đuôi thằn lằn vô dụng không? Có nhiều tác dụng của đuôi mà khoa học chưa biết hết, ngoài tác dụng tích trữ mỡ, làm dáng, giữ thăng bằng. Tuy nhiên có một tác dụng rất đặc biệt mà chỉ có con thằn lằn mới được “trời cho”. Mỗi khi bị kẻ thù săn đuổi sát gấp, hoặc đă bị “chụp đuôi”, con thằn lằn tự cắt đuôi ḿnh để chạy nhanh hơn. Khác với đuôi loài vật khác, cắt ra bỏ đâu nằm đó, c̣n đuôi thằn lằn c̣n có cơ chế tự “ngúc ngoắc” làm kẻ thù để ư, vật lộn vất vả giữ nó trong miệng và nhờ vậy mà từ bỏ ư định tiếp tục cuộc chạy đuổi… Rồi trong ṿng hai ba tuần sau, một cái đuôi khác được mọc lại. Bạn thấy điều này có kỳ diệu không.

 

Nếu đi theo thuyết tiến hóa, người ta giải thích rằng con thằn lằn hiện đại xuất phát từ con thằn lằn cổ xưa, loại “sống chết vẫn c̣n đuôi”. Trong trường hợp nào đó có con bị ”tai nạn” mất đuôi, trở nên chạy nhanh hơn nên tồn tại, trong khi các con khác bị diệt vong… Vậy "thằn lằn"  có bốn câu hỏi xin hỏi các “thầy” rằng:

1, Cơ chế tự cắt đuôi h́nh thành khi nào, cách nào, một cách t́nh cờ hay có chủ đích?

2, Khi đuôi bị đứt ra, vẫn c̣n “ngúc ngoắc”, tạo điều kiện cho thân chủ chạy thoát, cơ chế ấy h́nh thành khi nào, cách nào, một cách t́nh cờ hay có chủ đích?

3. Nếu con thằn lằn cần có 1 triệu năm tiến hóa từ cơ chế thụ động sang cơ chế chủ động mất đuôi, làm sao cái đuôi tiến hóa từ chuyện chết “thẳng đơ” đến chuyện chết “ngúc ngoắc”, trong t́nh trạng hoàn toàn cô lập với thân thể và hệ thần kinh của con thằn lằn.

4, Khi đuôi thằn lằn bị đứt ra, thằn lằn chạy nhanh hơn, không c̣n ai chụp đuôi nữa, vậy nó mọc đuôi mới làm ǵ? Cơ chế mọc lại đuôi bắt đầu h́nh thành từ khi nào, cách nào, một cách t́nh cờ  hay có chủ đích? Nếu mọc đuôi mới, khả năng tồn tại của nó ngang với những con b́nh thường trong loài. Chúng cũng đă bị diệt vong. Các con mới mọc nửa đuôi càng dễ bị diệt vong hơn v́ một nửa đuôi chẳng giữ được thăng bằng, năng nề khi di chuyển, khó tự đứt và chẳng ngúc ngoắc giống như đuôi hoàn chỉnh. Dù c̣n đuôi, mất đuôi, hay đang mọc đuôi mới, hệ mă di truyền DNA của chúng có bị thay đổi không? Nếu không th́ khi giao phối cùng các con trong loài, chúng chẳng tạo nên một thế hệ nào khác biệt hơn để tiến hóa. Nếu có, th́ v́ sao ngày hôm nay chúng ta không thấy loài thằn lằn nửa đuôi hay không đuôi?

 

Có một câu trả lời hết sức thỏa đáng: “Ngay từ đầu Tạo hóa đă cho con thằn lằn có cơ chế tự ngắt đuôi, đuôi con thằn lằn đă biết “ngúc ngoắc” đánh lừa kẻ thù. Phần đuôi con thằn lằn tự mọc lại để tiếp tục chức năng bảo vệ cho cơ thể… Ngay từ đầu con thằn lằn đă được trang bị hệ thống pḥng thủ một cách hoàn chỉnh, hoàn hảo. Điều ấy xảy ra không phải bởi sự Tiến hóa một cách t́nh cờ, nhưng v́ một công tŕnh Tạo hóa có chủ đích.

 

Nguyên lư dùng lông tơ để bám vào cấu trúc phân tử trong vật liệu và tự cắt đôi thân thể trên đây cũng được sử dụng bởi loài giun đất. Bạn thử kéo con giun đất ra khỏi ổ giun xem khó đến mức nào, thường đứt luôn cả con giun và nửa bị đứt kia sẽ trở nên con giun mới.

 

Mỗi khi  nh́n thấy con thằn lằn trên trần nhà, hay con giun ḅ trên đất, bạn nên nhớ đến điều này: “Con thằn lằn, con giun yếu ớt, vô dụng như vậy mà Chúa c̣n thương mến chăm sóc, trang bị, bảo vệ nó một cách kỳ diệu như vậy huống chi là con người như bạn.” Cơ thể, lư trí, t́nh cảm linh hồn của con người c̣n siêu việt và giá trị gấp triệu lần so với những ǵ của con vật… Không có cách ǵ mà Thiên Chúa không thương, chăm sóc bảo vệ ḿnh hơn côn trùng ḅ sát hay bất cứ loài vật nào trên thế gian.